Monday, April 13, 2015

Tôn Tửn thăm mẹ

Tôn Tửn về thăm mẹ, thấy bà đang xem TV đài tiếng Xì (Mexican). Tửng la làng:
- trời ơi mẹ ơi. Sao lại coi đài Xì mà không coi đài Mỹ!!

Tôn phu nhân đáp:
- thì mẹ xem đài Xì hay đài Mỹ có khác gì nhau đâu! Mẹ mày xem đài Mỹ cũng có hiểu nó nói gì đâu. Đài nào ngó hấp dẫn là được rồi.

- Vậy chứ mẹ coi có hiểu không?
- Hiểu chứ mậy.

Nói rồi Tôn phu nhân kể rành mạch cho Tôn Tửn nghe mạch phim đang chiếu. 

Tửn quên rằng mẹ anh chẳng hiểu tiếng Anh, nên với bà thì tiếng Anh, tiếng Sì, tiếng Ý gì gì có khác gì nhau đâu....  Miễn trong nhà có tiếng người, dù là người trong TV cho đỡ quạnh quẽ, cũng đỡ buồn...

Người già ở hải ngoại...

***

by Tranielle MH
Sat Jan 10, 2015

Tôn Tửn bắt bình dong...

Tôn Tửn được người ta thương tình, giới thiệu cho đi làm tiền mặt ở hãng. Cái bà giới thiệu Tửn nói với ông thầu:
- Cái thằng này tuy khùng khùng, nhưng dễ thương lắm. Nó siêng năng và nhiệt tình lắm, biểu gì cũng làm hết á. Nó có hiếu với má nó lắm. Ông giúp nó, cho nó đi làm để nó có tiền cho má nó đi casino quánh bài chung với tui chơi cho vui.

Giờ lunch break, Tửn đi lòng vòng, ngó thấy 1 nhóm người Việt đang tụ tập đánh bài, Tửn mon men tới gần. Cái Tửn nói to:
- Í chời, mấy cha nội! Sao mấy cha lại ác ôn quá, đi dụ thằng Mỹ đen đánh tiến lên!? Cái thằng đen ngu này làm gì biết đánh tiến lên...

Tên Mỹ đen quay qua, ngó Tửn, chửi bằng tiếng Việt không một chút accent:
- ĐM, mày nói gì mậy!?

Tửn hết hồn, khua tay lia lịa:
- Á á... em xin lỗi!! Em xin lỗi! Em tưởng anh Mỹ đen, không biết anh người Việt!

Có tiếng giục:
- Tới mày kìa thằng Tài!
- Bỏ đi, thằng Tửn này nó bị khùng mà!

Tửn phụ họa ngay:
- Ừ ừ, đúng rồi. Emmm emmm... bị khùng mà anh, em lãnh tiền khùng hàng tháng mà. Ai đi chấp người khùng hả anh?

Tài quay lại đánh bài tiếp, chắc có lẽ đã quen với sự ngộ nhận. Và có lẽ cũng chẳng thèm chấp Tửn, chỉ là dọa 1 tiếng cho vui.

Nhưng Tôn Tửn xám hồn thiệt, tưởng sắp bị quánh thiệt nên không dám đứng đó lâu, vội nhanh chân lủi ra chỗ khác! Phew, xém tí bị quánh phù mỏ! Hú hồn! :hihi:

***

by Tranielle MH
Mon Dec 01, 2014

Tôn Tửn hội nhập ...

Tôn Tửn lái xe vào Chinatown, bị thằng nào bên hông tự nhiên cắt ngang đầu, Tửn xém đụng đít nó! Mà hễ cứ đụng đít nó, thì lại là lỗi của mình, dù nó là đứa băng ngang pậy pạ! Mà lỗi mình, thì lạng quạng tiền insurance xe lại lên! Tức trào máu, Tôn Tửn chửi to với thằng bạn Vietnamese ngồi kế bên:
- Mẹ nó, mấy thằng Chai Ni này mày coi, lái xe láo cá chó!

Thằng Việt Nam Mi ngồi kế bên im re! Bởi nó nhớ, phụ thân của Tôn Tửn ngoài tiếng Chai Ni ra, ổng chẳng biết tiếng Việt hay tiếng Anh tiếng khỉ khô nào khác.

Thì, Tôn Tửn đã hội nhập vào xã hội Việt Nam rồi, hắn tự xem hắn là người Việt, nên mới vậy đó! :D

***

by Tranielle MH
Saturday, 11/29/2014

Tôn Tửn gặp Chí Phèo...

Tôn Tửn túng tiền, vay mượn khắp xóm làng. Ai cũng bị Tôn Tửn mượn không ít thì nhiều. Chí Phèo khi ấy đi đòi nợ mướn kiêm luôn cho vay lấy lãi nặng. Vì bản thân có nghề đòi nợ sẵn, nên hiếm khi Chí Phèo bị giật nợ. Chí Phèo cũng ung dung rung đùi cho Tôn Tửn mượn 4 ngàn đô.

Nợ cũ đòi mãi chưa được, thì Tôn Tửn lại mon men đến gặp Chí Phèo:
- Anh Chí, tui đang nợ anh cả vốn lẫn lãi là 7 ngàn. Thôi giờ vầy nha. Anh cho tui mượn thêm 3 ngàn cho chẵn 10 ngàn. Vậy cho dễ trả, cũng như anh dễ tính tiền lời hơn.

Chí Phèo trầm ngâm suy nghĩ. Nó nói cũng đúng. 7 ngàn thì lẻ, mà 10 ngàn thì chẵn. Mình chủ yếu là lấy tiền lời, thì cứ có thêm tiền là có thêm lời, tốt chứ sao. Làm ăn business mà chê tiền à. Chí Phèo cũng hơi băn khoăn cái khoản nợ cũ Tôn Tửn chưa trả xong. Nhưng tự tin với tài nghệ đi đòi nợ thâm niên của mình, cộng với máu tham tiền nổi lên, Chí Phèo nghĩ bụng, Tôn Tửn khất được nợ ai chứ làm sao qua được tay Chí...

Ấy vậy mà Chí Phèo lại thua Tôn Tửn.

Mỗi khi Chí Phèo đến rạch mặt đòi tiền, Tôn Tửn cứ tàng tàng, tui không có tiền ông ơi. Rồi mặc cho Chí Phèo rạch mặt máu ra lênh láng, Tôn Tửn ngồi hút thuốc tỉnh bơ. Lâu lâu Tửn hỏi, anh cần tui gọi ambulance chưa anh Chí? Chắc tại mùa Halloween, cứ coi phim kinh dị trên TV nhiều quá nên Tôn Tửn lờn. Có bữa quởn quởn, Tôn Tửn bốc phone gọi 911. Xe cứu thương, xe cảnh sát kéo đèn chớp chớp phi tới ầm ầm. Họ đưa Chí vô nhà thương. Để khỏi phiền với pháp luật, Chí khai bị trầm cảm, buồn quá, muốn chết! Thế là họ bắt Chí đi bác sĩ tâm lí, bắt Chí uống thuốc trị trầm cảm (hắn có uống đâu, về bỏ toilet flush hết), bắt đi follow up với counselor lung tung. Chí không có bảo hiểm y tế, nên sau mỗi lần Tửn gọi 911 thì Chí lại phải trả tiền bệnh việc sặc máu, lại mất máu! Máu me có hạn, Chí Phèo cũng sợ mất mạng, lại bị vợ hắn là Thị Nở nó chửi vì mấy bills bệnh viện dữ quá, nên Chí Phèo cũng phải thôi cái trò sang nhà Tôn Tửn vạch mặt ăn vạ.

Chí Phèo nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng nghĩ ra được một kế. Chí Phèo mời hết cả làng lại, mời luôn Tôn Tửn ra, mà không nói trước mời mọi người ra vì lí do gì. Trước mặt cả làng, đông đảo nam phụ lão ấu đang hồi hộp chờ đợi ngồi xem chuyện gì sẽ xảy ra, Chí Phèo trịnh trọng đứng ra đọc cáo trạng, công khai đòi nợ Tôn Tửn trước mặt cả làng.

Phen này có cả làng làm chứng thế này, hết chạy hết chối nhá... Tiền ông rồi lại về tay ông, cả vốn lẫn lãi nhé...

Đợi Chí Phèo nói xong, Tôn Tửn cũng trịnh trọng bước ra, đứng ngay ngắn trước mặt Chí Phèo, không một chút e dè, Tôn Tửn bảo:

- Anh Chí. Hôm nay trước mặt cả làng, tui xin nói thật. Rằng tui, Tôn Tửn, công nhận có vay của anh nhiều tiền....

Chí Phèo đang dương dương tự đắc, bụng vô cùng hí hửng; thì tự nhiên mặt Chí biến sắc, cắt không còn hột máu. Từng chữ từng chữ Tôn Tửn thả ra cứ như từng nhát búa gõ vào đầu Chí Phèo chang chác:

-... Tửn tui công nhận, tui đang nợ anh chí Phèo hơn 10 ngàn. Cả làng làm chứng cho tui. Bây giờ tui không có tiền trả nợ, tui chỉ có cái mạng này thôi. Tui xin được lấy mạng trả nợ. Anh Chí Phèo, xin anh cứ lấy mạng tui đi! Anh cứ việc tự nhiên lấy mạng tui đi nè anh Chí!

Giọng Tôn Tửn rất thành khẩn. Cả làng im ru. Chí Phèo thì mặt xám ngắt! Tiên sư, ông muốn đòi tiền chứ ông cần gì cái mạng cùi của mày. Bây giờ trước cả làng cả xóm đang chứng kiến thì dám lấy mạng Tôn Tửn để vào tù ngồi à! Mà sau hôm nay rồi, nếu hễ tự nhiên Tôn Tửn lăn đùng ra chết, thì người bị nghi vấn đầu tiên chắc sẽ là Chí Phèo! Làng này đa số ghét Chí, nên bảo đảm trong số người ngồi đây rằng họ sẽ đứng ra làm chứng vụ việc ngày hôm nay. Thì dù Chí Phèo có vô tội đi nữa thì cũng lắm phiền phức! Ui cha chả... Nguy nguy...

Chí Phèo buộc phải làm người tốt bất đắc dĩ! Àh, thì đây, thì chính Tôn Tửn đã cho Chí Phèo một lần làm người tử tế lương thiện đây! Chí Phèo giả lả:
- Vậy thôi, khi nào anh Tôn Tửn có tiền, anh ráng trả cho tui nha. Tui đòi là đòi vậy thôi chứ tui không bao giờ giết anh hay người nào cả. Cả làng làm chứng cho Chí Phèo tui nhé. Chí Phèo tui thề, sẽ không lấy mạng Tôn Tửn bao giờ.

Chí Phèo để tay lên ngực trái, dõng dạc đọc lại lời thề 3 lần. Make sure mọi người đều nghe cả.

Tôn Tửn về.
Cả làng lần lượt giải tán...
Chí Phèo cũng lết thết ra về trong cay cú. Tiên sư nó chứ, đừng thằng nào bắt ông phải làm người lương thiện, nữa nhé!

Hết phim!


***


by Tranielle MH
Tue Nov 05, 2013

Tôn Tửn kể chuyện chiến trường

Tôn Tửn ngày xưa cũng là một chàng trai mạnh khoẻ, khôi ngô, tuấn tú, cũng đào hoa lãng tử lắm chứ chẳng bỡn. Trí trai trẻ khi ấy ngồn ngộn, phừng phừng như lửa lò BBQ, nên Tôn Tửn quyết phải làm tròn bổn phận "làm trai cho đáng nên trai" của mình, ra đi phục vụ cho đất nước. 4 mùa thu đằng đẳng qua đi, Tôn Tửn cuối cùng cũng trở về trong khải hoàn, lao vào vòng tay mẹ, vòng tay người yêu. Tửn không trở về trên đôi nạng gỗ, cũng không trở về trong hòm gỗ cài hoa, cũng không về trên chiếc băng ca để em phải tủi hờn dạo phố bên người yêu tật nguyền chai đá. Tửn đã trở về từ Afghanishtan nguyên vẹn in one piece như ngày Tửn từ biệt mẹ và hôn vội vã người yêu ra đi. Ngày Tôn Tửn trở về chiều hoang trốn nắng, thành phố buồn liệm kín hồn anh. Tửn trở về khi bờ tóc em vẫn còn xanh. Nhưng Tửn phải vào nhà thương để rehab trị bệnh tửng tửng.... Ối, Mẹ ơi!... Em ơi!... Tửn ơi...

Nhờ tài của Hoa Đà lên núi xuống biển hái thuốc, bắt rắn về làm thuốc, rồi vận nội công truyền khí cho Tửn hàng ngày, nên cuối cùng rồi 3 năm sau Tửn cũng được cấp giấy phép ra khỏi rehab. Mỗi tháng Tôn Tửn được chính phủ cấp cho một số tiền, đủ mướn một apartment nhỏ, và tiền ăn uống để dần dần cho Tửn hòa nhập lại với xã hội, nhưng vẫn với sự giám sát của bác sĩ và hội tâm thần. Nếu cần đi check up hay appoinment này nọ, sẽ có xe đưa đến đón Tửn đi và chở Tửn về. Khùng ở Mỹ cũng sướng chứ chả chơi. :D

Kế bên apartment của Tửn có cặp vợ chồng người Việt họ Nguyễn tên Hưng, thấy Tửn cũng hiền, anh chồng tên Hưng cũng lân la làm quen, hỏi thăm, giúp đỡ. Một bữa, Tửn tâm sự với Hưng:
- Em biết em có problem, nên nhiều lúc em điên lên, anh thông cảm cho em nhé!
- Ừ, anh hiểu. -- Không thông cảm sao được, khi Tửn bị tửng tửng là vì đã hy sinh ra chiến trường bảo vệ đất nước, giữ hòa bình cho mình cơ mà.
- Nhóm của em là special team, nên được assigned qua Libya anh ạ. Thật sự là em không thể tưởng tượng ra là khiếp vía thế! Ghê lắm anh ạ, nhưng bí mật quân sự, em không thể kể lại được.

Nguyễn Hưng gật gù đồng ý. Anh biết, có những chuyện người làm trong Gov không thể đem về kể cho gia đình nghe chứ nói gì kể cho người dưng.

Có bữa, Tôn Tửn rù rì với Nguyễn Hưng:
- Có lần nhóm em phải sang Syria! Kinh khủng lắm anh ạ! Nhưng bí mật quân sự, em không thể kể được!

Nguyễn Hưng im lặng gật đầu, trong lòng âm thầm appreciate Tôn Tửn lắm nên về nhà mang qua tặng Tửn 2 cái bánh bao. Tửn cười tít mắt, mân mê 2 cái bánh bao trắng nõn trắng nà...

Có đêm, vợ Nguyễn Hưng đang ngủ bỗng 3 giờ sáng nghe Tôn Tửn la hét um sùm. Ả hoảng quá lay chồng dậy, đốc chồng ra xem sự thể ra sao. Nguyễn Hưng gõ cửa phòng Tôn Tửn, anh chàng xà lỏn, ở trần ra mở cửa, cười tươi rói hỏi Nguyễn Hưng có chuyện chi, cho tui bánh bao ăn tiếp hả. Nguyễn Hưng bảo mày ồn quá, có gì không thế? Tôn Tửn hí hửng chìa ra quyển sách khoe:
- Em đang đọc sách, sáng nay em mới ra thư viện. Mà đọc sách phải mở nhạc rap thì đọc mới phê!

Vừa nói Tửn vừa nhún nhảy theo điệu nhạc, miệng đọc Rap "We're soldier! We come back from Afghanishtan! We were on the tank... BANG BANG."

Nguyễn Hưng lắc đầu bảo, khuya lắm rồi, mày vặn nhỏ volume cho người khác ngủ! Tôn Tửn cười cười dạ vâng rồi đóng cửa lại! Từ đó, vợ Nguyễn Hưng bớt sợ Tôn Tửn, hễ đêm khuya thấy nhạc ầm ĩ, nghe Tửn đọc Rap "we're soldier..." thì thị tự sang gõ cừa phòng Tôn Tửn yêu cầu vặn nhỏ volume vừa đủ nghe để khỏi phiền lòng người bên cạnh. Không biết Tửn vô ý hay cố tình vặn to nhạc để vợ Nguyễn Hưng sang gõ cửa, mà hầu như đêm nào hắn cũng mở volume hết cỡ lúc 2-3 giờ đêm. Mỗi lần nghe tiếng gõ cửa, Tửn mở cửa ra nhe răng cười thật duyên với vợ Nguyễn Hưng, rồi nháy mắt bảo "OK, I got it!" Đêm nào cũng thế.... Cứ nhìn vợ Nguyễn Hưng là Tôn Tửn cứ nhớ 2 cái bánh bao hôm nọ ....


Một bữa, Tôn Tửn khoe với Nguyễn Hưng:
- Anh Hưng này, hồi trước em cũng có qua nước Việt của anh rồi đấy!
- Mày đi du lịch à?
- Không, đi lính ấy chứ.

Nguyễn Hưng nhìn Tôn Tửn nghi ngờ, bởi tuổi hắn quá trẻ so với những cựu chiến binh Viet Veteran. Những ông Viet Vet thì giờ ra nội ngoại, ông cố cả rồi. Nguyễn Hưng hỏi thêm:
- Thế mày đi đến khu nào?
- Em đi hết cả nước Việt anh. Đi từ Bắc xuống Nam luôn. Đánh nhau tưng bừng!
- Mà mày đánh khu nào?
- Đánh đâu khoảng giữa ấy!

Nguyễn Hưng lắc đầu!! Thế này thì không biết cái vụ biệt phái special assignment qua Libya với Syria là có thiệt không nữa ....

Nhưng chuyện Tôn Tửn đi lính bị điên, đi rehab, rồi lãnh tiền SSI hàng tháng thì có thật nhá.

***

by Tranielle MH
Tuesday, 10/18/2011

Vì sao Tôn Tửn giả điên?

Cứ theo sự thật mà nói thì Tôn Tửn giả điên để lãnh SSI. Nghe bà con mách bảo bên Cali ngoài tiền dissable mỗi tháng được $800, thì có hội Chinese gì đó hay giúp đỡ đồng hương nên ai bị điên được hội cho thêm $2000/tháng nữa. Tôn Tửn bèn khăn gói cưỡi ngựa sắt 4 bánh đi ngày đêm không nghỉ, đi từ East sang West, đi từ khi gà còn chưa gáy sáng, khi alarm chưa reng. Đi ròng rã gần cả năm sau mới sang tới nơi, vì cái GPS navigator "made in China" nó chỉ đi lạc. Cú lắm, nhưng đã là quân tử Tàu "đầu đầy gàu, chân đi dép" thì bất cứ trong trường hợp nào cũng không được động mỏ mà chỉ nên động thủ. Bởi vậy Tôn Tửn ráng kèm miệng để không buông tiếng chửi thề cái F*king navigator kia, bù lại Tôn Tửn đem nó ra chợ trời bán lại được đồng nào hay đồng đó.

Từ khi sang Cali, Tôn Tửn sống phây phây, nhà ở không tốn tiền, đi học cũng free, cuối tuần còn được ông thầy dẫn đi dạo phố. Để chứng tỏ mình điên thứ thiệt, Tôn Tửn nằng nặc đòi cưới vợ, mà vợ phải đẹp như Hoa Hậu cơ. Mẹ Tôn Tửn vốn là người hiền, biết chữ nghĩa, con nhà gia giáo, rất tâm lí nên chẳng la mắng gì con, nghe Tôn Tửn đòi vợ, bà chỉ uh rồi nở nụ cười dịu dàng, nụ cười satan đầy ẩn ý... Tới bữa cơm, bà sẻ đôi phần cơm normal của Tôn Tửn cất sang 1 bên, chỉ đưa con 1/2. Tôn Tửn thấy lạ vội hỏi:
- Sao hôm nay mẹ chỉ cho con ăn chút xíu vầy sao mà no?
- Thì con đòi lấy vợ, nên tập ăn ít lại từ giờ là vừa con ạ! Mai mốt lấy vợ thì con phải chia đôi phần ăn như vầy, chứ 2 đứa mày ăn nguyên phần thì sao tao nuôi nổi. Trừ khi con vợ mày nó khùng lãnh SSI giống mày, nhưng phải Chinese thì càng đỡ con ạ! Mình Tầu thì chỉ nên lấy gái Tầu thôi con để giữ gìn truyền thống gia đình.

Tôn Tửn coi khùng vậy mà cũng không khùng tí nào, cũng khôn lắm! Thấy lấy vợ thì phải chia đôi miếng cơm của mình, còn manh áo thì chắc cũng sẽ bị chia ra luôn quá! Nên thôi, từ đó Tôn Tửn không thích nhắc đến chiện lấy dzợ nữa, bằng lòng với cuộc sống độc thân dzui tánh của mình để được ăn no của mình!

***

by Tranielle MH
Thursday, April 03, 2008

Ariel, the little mermaid...

Chuyện xưa kể rằng có nàng Ariel, the little mermaid. Nàng là người cá nhưng lại không chịu lấy cá hay là mấy con nào dưới nước. Nàng lại cãi cha, đi theo tiếng gọi của con tim, để trèo lên bờ lấy con người cho bằng được. Dù là phải đánh đổi cả giọng nói, nàng vẫn cam tâm tình nguyện. Cũng may là nàng có happy ending ở cuối phim cho bọn con nít thỏa lòng, nàng lấy được chàng. Happily ever after.

Nhưng đó là chuyện xưa lắc xưa lơ rồi. 16 năm sau Ariel chán làm người, nàng đòi trở về làm mermaid. Nàng trách chồng 16 năm qua đã không support nàng trong chuyện làm mermaid, trách chồng không quan tâm gia đình nàng. Nàng trách chàng không chịu convert sang làm người cá giống nàng luôn. Nàng muốn đám con phải được quyền làm người cá giống nàng! Chồng nàng muốn đám con phải làm người 100%. Mâu thuẫn của 2 vợ chồng cứ thế tăng dần lên, bây giờ cái gì cũng có thể làm 2 người ngứa mắt và cãi nhau được. Cuối cùng, nàng đòi li dị, xách con về Thủy Cung ở với cha! Đám con mỗi cuối tuần đi cruise về thăm cha, xong sáng thứ hai cỡi sóng về ở với mẹ.

The End!

(tui mà kể chuyện này cho con tui nghe chắc nó khóc thét quá!)
:lol1: :lol1:

***

by Tranielle MH
Tue Dec 07, 2010

Monday, April 6, 2015

Ôi mẹ chồng em!!!

Ôi mẹ chồng em!!!

Chào các mẹ,
Em đang thật là bức xúc quá mà không than thở được với ai, em đành tìm đến các mẹ để chia xẻ. Em sợ em nói với mẹ đẻ thì bà sẽ xót con lắm các mẹ ạ. Số là bố chồng em được người ta biếu ít cao gấu bồi bổ. Mẹ chồng em tần cho ông ăn. Khi ông đang ăn thì thằng con trai em đang chơi quanh quẩn ở gần đấy. Thế là mẹ chồng em tiện tay bón luôn cho thằng bé một miếng. Mà các mẹ có biết không, con em năm nay mới 2 tuổi rưỡi thôi. Đến em đây còn chưa dám ăn cao gấu vì sợ nóng. Thế mà mẹ chồng em lại dám cả gan cho thằng bé mới hơn 2 tuổi ăn. Mẹ chồng em thật là liều lĩnh và ẩu tả đến không thể chịu được! Giời ơi, sao mà khổ thân mẹ con em quá!!! Cháu nội mà có bà nội thuơng cũng khổ thật các mẹ ạ! Cao gấu đấy, có phải thứ gì rẻ đâu. Giời ơi, đáng nhẽ ra bà phải cho ông ăn hết, cớ sao lại cho thằng bé con 2 tuổi rưỡi đang chơi quanh quẩn đấy ăn 1 miếng làm gì!!! Thôi em từ nay sẽ nguyện ăn chay, cầu xin ơn trên phù hộ, nếu lần sau thằng bé con em có quanh quẩn ông bà nội, thì ông bà cứ đuổi nó đi chỗ khác chơi giùm em. Còn nếu ông bà đang ăn gì, mà cháu chơi gần đấy thì ông bà cứ việc tỉnh bơ mà ăn, đừng tội tình gì bón cho nó ăn cả. Cứ thế cho khỏi mích lòng con dâu! Em là em nhịn lắm rồi đấy! Hồi mà em mới lấy chồng, những chuyện đau lòng đại loại như thế này em còn về than thở, khóc lóc với mẹ đẻ. Mẹ em bức xúc nên làm quan hệ mẹ chồng - nàng dâu của em càng thêm tệ hơn. Chồng em thì vốn dĩ hòa vi quý. Các mẹ bảo em phải làm thế nào với tình huống như vậy bây giờ?

Ôi, con em ăn phải 1 miếng cao gấu be bé ấy không rõ là có bị gì không đây nữa? Không biết thằng bé có nóng trong người gì không nữa? Em có cần phải đưa đi cấp cứu không các mẹ? Ôi, em lo hết cả người ra! Khổ thân thằng bé! Mẹ chồng em thật là quá đáng mà!

Có ai có mẹ chồng như em không?


****

by Tranielle MH
Wed, 2/23/2011

làm dâu ...

"làm dâu khổ lắm ai ơiii..."

Con dâu đang mang bầu. Gia đình chồng muốn order pizza về ăn . Chỗ này không có delivery của mấy tiệm pizza có tiếng như Pizza Hut, Domino, papa John etc. cho nên Con dâu order đại 1 tiệm pizza local, bảo nó cứ bỏ everything vào! Pizza đến, cả nhà xúm vào ăn, vừa nóng, vừa giòn, vửa thổi vừa ăn ... í chà ... thơm nữa. Bỗng má chồng bảo:
- Ý, sao có cá trong này nữa !
- Đâu có đâu mẹ, chắc thịt á ... Pizza đâu có bỏ cá . -- Con dâu bảo, rồi xì xụp ăn tiếp!
- Ừ, ngon wá, pizza nó làm ngon wá - Mẹ chồng cũng tấm tắc khen rồi ăn tiếp.

Ăn hơn nửa miếng, chợt Con dâu lừa ra được miếng xương cá, đến lượt Con dâu kêu lên:
- Í chòy, sao có xương cá!
- Thì tao đã nói là có cá mà ! -- Mẹ chồng có vẻ đắc ý, thì tao đã bảo mà, tao có nói sai đâu!

Nghe tới "cá", tự dưng cổ Con dâu nhờn nhợn, 1 cảm giác ghê rợn dâng lên, rồi Con dâu bỏ vào nhà tắm nôn lấy nôn để! Cả nhà ăn uống xong, Con dâu hỏi nhỏ anh xã:
- Pizza ngon không anh ?
- Ừ, cũng được !
- Ngon thiệt không kìa!
- Nó làm ăn cũng ok, cũng ngon, yeah ...
- Tại em thấy có cá!
- Ừ, chỗ này nó có bỏ thêm á, ăn cũng là lạ ...
- Ngon thiệt không, tại em thấy mẹ cứ khen ngon nức nở ...
- Em order mà ai dám chê! Dám chê à ?

Con dâu chợt giật thót! Con dâu cũng hiền lắm mà, cớ sao mẹ chồng lại phải khen không thật lòng để con dâu mang tiếng chằn ăn trăn quấn chứ! Cớ sao chồng lại nghĩ vợ mình dữ dằn trong khi cây quyền trượng trong nhà vợ đâu có nắm! Vợ lại đang bụng mang dạ chửa thế mà bị ăn hiếp thế này! :cry: :cry:

Uiiii... đúng thiệt là:
"Làm dâu khổ lắm ai ơi
Vui chẳng dám cười, buồn chẳng dám than"

(ca dao)

***

by Tranielle MH
Wed May 27, 2009

Nợ

Chồng, tạm gọi là anh Z., gọi cho bạn than:
- Trời ơi chán quá X. ơi!! Hôm nay anh phải ở nhà giữ con!!

Con gái anh Z. khoảng 2 tuổi.


X. đùa:
- Ở nhà giữ con thì vui rồi! Sướng vậy còn than gì?
- Trời ơi, anh ghét con nít lắm X. ơi!!! Giữ nó nhức đầu lắm! Chán ghê!

Anh Z. cúp phone thì vài giờ sau cô vợ của anh Z. cũng gọi cho X. hỏi 1 số việc cần.


Xong X. đùa:
- Anh Z. mới gọi cho em bảo chị bắt ảnh nghỉ làm ở nhà giữ con hôm nay kìa.

Chị Z. bảo:
- Hôm nay bà babysitter không giữ được. Chị không muốn giữ nó nên kêu anh Z. giữ đi. Chị ghét con nít lắm X. ơi!!!


:dizzy: :dizzy: :dizzy:


ghét nó đẻ nó ra chi! Nó nghe được thì tội nó lắm!



***

Thursday, 8/4/2011

Bà nội - bà ngoại

Bà nội - bà ngoại

(1)


Mẹ chồng - nàng dâu gây hấn là chuyện lớn, nhưng lại thường, vì con dâu hay đi ca cẩm hoài, mẹ chồng cứ đi kể riết, cho nên mình nghe riết thành lờn, thành quen, thành chuyện bình thường. Nhưng bên cạnh đó, thường thì 2 bà sui cũng ít khi ưa nhau, nhưng người ta lại ít khi nhắc tới. Tình sui gia yêu nhau cũng rất nhức đầu con cháu. Bà này cứ hay sợ cháu mình thương bà kia hơn. Hễ thấy cháu mình quấn quít với bà kia hơn thì bà này cũng hay đâm ra ganh tị, buồn! Cái dại nhất là cho 2 bà sui ở chung 1 nhà, hay ở gần nhau!

Vợ chồng con cái chị ở với bố mẹ chồng. Một hôm, mẹ vợ ở xa quyết định dọn về gần nơi con gái ở. Thời gian đầu, mẹ vợ tạm thời vào ở chung nhà với vợ chồng con gái và vợ chồng ông sui. Con gái xếp đặt hẳn, mỗi bà ở 1 lầu, phòng ai nấy ở, chỉ gặp nhau ở nhà bếp, phòng khách, phòng ăn, mỗi ngày gặp nhau không tới 2 tiếng vào giờ cơm tối. Những ngày đầu, cả hai bà đều vui vẻ, nhưng ngấm ngầm trong đó là sự bằng mặt chứ không bằng lòng. Mẹ vợ ở chung lầu với vợ chồng con gái và cháu. Hai mẹ con họ cứ quấn lấy nhau mà hàn huyên. Cháu bà mọi khi chỉ biết "bà nội" thì bây giờ cứ luôn miệng "bà ngoại" vì bà ngoại cho nó nhiều quà. Một buổi chiều, cháu chạy xuống chơi với bà nội, bà bảo:
- Cháu hết thương bà nội rồi. Bây giờ cháu chỉ thương bà ngoại thôi.

Đứa cháu 3 tuổi không biết gì nên vẫn vô tư. Bà nội cố tình nói lớn cho con dâu và con trai nghe thấy.

***

Bà ngoại phụ bà nội nấu cơm. Bà nội bảo:
- Chị qua đây nên mấy hôm nay tui thấy con Linh nó vui ra mặt.
- Dạ, bây giờ mẹ con ở gần nhau, em dễ bề giúp đỡ nó. Tội nghiệp, con nhỏ 1 thân 1 mình không có gia đình ở gần nên cái gì cũng tự thân làm. Hay, con nhỏ có cha ở gần mà cũng như không. Má ghẻ nó từ nay đừng hòng ăn hiếp nó. Em lên đây rồi thì đứa nào mà ăn hiếp con em, em xửưưư... từng đứa một!

Bà ngoại cố tình kéo dài chữ "xử", chả là thời gian đầu về làm dâu, con gái bà cũng bị bà sui đe nẹt mấy phen làm con nhỏ khóc lóc, than thở với mẹ ruột mấy bận. Bà nội im re! Bầu không khí im ru. Mạnh bà nào bà nấy lo việc mình. Bà nội chặt gà hình như mạnh tay hơn. Bà ngoại úp chén vào rổ nghe rổn rảng hơn. Có con ruồi bay vo ve, bay qua bay lại. Bà nội vớ cái đồ đập ruồi đập 1 cái mạnh:
- Cho mày chết nè!

Con ruồi lăn quay ra đất chết không kịp ngáp, không kịp giãy đành đạch vì cái mấy cái cẳng của nó đã bị văng hết ra ngoài!

(to be cont.)
***

Thursday, 9/10/2009


***

(2)
Bà ngoại đang chơi với cháu ở living room. Bà nội vừa đi làm về, 2 bà cười tươi chào nhau đon đả. Chợt bà ngoại sa sầm mặt khi thấy bà nội phăm phăm đi dép vào nhà. Bà ngoại nhỏ nhẹ bảo cháu:
- Gia Bảo ngoan, ngồi yên đây chơi nha con. Để ngoại đi lau lại cái phòng cái. Hồi nãy cái thằng gắn cable nó vô ý thức quá, nhà người ta lau sạch rồi mà nó cứ đi giày sồng sộc vào. Để ngoại lau lại sạch sẽ rồi cho Gia Bảo xuống chạy chơi nha.
Tuesday, sep. 15, 2009

Friday, April 3, 2015

The taxi driver ...

- Ra bến tàu!
 Bà khách phốp pháp chui ập vào xe ra lệnh.

Anh taxi driver im lặng lái xe.  Xe đang chạy bon bon bỗng thắng gấp, bà khách màu mỡ đang nằm ưỡn ra lim dim, mắt relax phê phê bị bất ngờ chúi nhũi.
- Chời ơi là chời, gì vậy cha nội!
- Só ri chị, đèn đỏ!
- Hứ...
tiếng hứ ngắn ngủn, hách dịch. Anh taxi driver cũng khiếp vía gấu đen, không dám nhìn ngắm gì ra sau! Bà ta ngồi ngay lại, tay vuốt vuốt áo quần cho thằng thớm, tiện tay nải chuối 5 ngón mũm mĩm lòn vào chải lại mái tóc xoắn mì gói! Anh taxi vội la làng:
- Ý chị ơi, làm ơn đừng chải tóc trong xe tui!
- Why?
- Xe tui làm ăn mà, bà làm vậy tui xui chết! Sáng giờ ế quá trời...
- Tui cần xả xui, hôm nay tui cũng ế quá trời!
- Bà bà... bà... chị làm nghề gì?? Bà chị ra bến tàu.... bắt khách huh???

BỐP!
- Thằng kia, mày ăn nói cho cẩn thận nhá!

Roll window xuống, bà ta móc gói thuốc ra từ giỏ ra, lấy 1 điếu gắn lên môi, bật lửa, rít 1 hơi thật dài, phà khói thuốc ra ngoài. Xe chạy ngang Amato Opera Theatre, búng tàn thuốc bên ngoài cửa sổ, ánh mắt ưu tư, vẻ như bất cần, nhưng lại như tiếc nuối! Rít tiếp 1 hơi thứ hai, điếu thuốc cháy 1 lèo gần hết!  Chậm rãi bà ta tâm sự:
- Con người có số có size cả anh ạ! Giày dép còn có số cơ mà...
- Tôi đoán chị chắc size số 22X, giày dép chắc size 10 hay 11 huh?

Đôi mắt bà ta khẽ liếc anh tài xế, im lặng, pause 1 hồi để tìm sự tha thứ cho anh tài xế bộp chộp!
- Ngày xưa khi 17-18 tuổi, tôi toàn mặc size 0 nhá...

Anh tài xế im lặng, không hiểu là đang lắng tai nghe, hay là tại không dám nói gì tiếp. Giọng bà ta chậm rãi, như kể chuyện, như tâm sự, như phân bua.
- Đời con gái đẹp như hoa, bao nhiêu người theo đuổi. Ở ngay lứa tuổi đẹp nhất, tôi cũng đã yêu. Chúng tôi yêu nhau đắm đuối, yêu cuồng điên, yêu nhau say mê quên cả đất trời. Bất chấp dư luận lên án, bất chấp gia đình phản đối, bất chấp tất cả, chúng tôi đã chỉ biết có nhau, lao vào nhau. Nhưng sau đó thì...

Bà ta bỏ lửng câu chuyện! Im lặng 1 hồi... Anh tài xế quay cuồng như đang say rượu, tim đập mạnh, mặt nóng rần! Anh ta chả biết mình đang lái xe đi đâu, chỉ biết lái theo quán tính! Bà ta cười mũi khinh khỉnh:
- Hừ... Tóm lại là tôi thất tình! Tôi ăn cho quên sầu...

Lại bật lửa châm điếu thuốc khác.
- Ah, tôi quên giới thiệu với anh. Anh tên gì thế? Tôi tên Grass!

1 ly nước chanh tinh thần, anh tài xế vội vui vẻ thở phào ra.  Anh bỗng chợt tỉnh táo ngay:
- Gì cơ ạ? Chị tên Grace?
- hahaha... Không, Grass. Tôi thích cái gì nó unique anh hiểu không. Tôi không thích đụng hàng nên dịch thẳng từ cái tên VN qua làm tên Mỹ. Nghe cũng lạ tai và hay. Tại sao có Jasmin, Lily, Daisy, Rose etc. mà lại bỏ xót cái bãi cỏ, cái thứ mà người ta tốn tiền, tốn rất nhiều công để chăm sóc. Nhưng khi tôi đi hát thì tôi lấy tên VN anh ạ, thế nó mới nổi bật, 1 chiêu marketing đấy.
- Ối, bà chị là ca sĩ cơ à?
- Uh... 1 ca sĩ bị đời vùi dập nên không có cơ hội tỏa sáng! Này, business card của tôi đây:
- Singer, house keeper, car washer, private tutor Mong Rieng! Tên hay chị nhỉ, Mộng Riêng. Dream alone, a private dream, a secret dream...
- Không, Mộng Riệng anh ạ!

:D :D

***

-- by Tranielle MH
Fri May 01, 2009

His heart will go on...

his heart will go on ...

- Oh Jack ! ...
- Rose !!...
- Jack, are you okay? -- Rose asked
- Yes, I'm okay Rose. But .... oh please listen to me, Rose! I'm so sorry, babe! You have to go! -- Paused for couple seconds, Jack continued -- I have my mom, my kids and .... my wife (his eyes looked down), to take care of! You are a good girl. You know, you're beautiful and smart, but I am really sorry .... I can't die! I'm not gonna die for you!  I'm not gonna die with you! I have to live, I have to go on ...

Jack let go of his hand. He wiped his tears! They caught their eyes and shared a moment that they knew it would last forever (to Jack only)...

- Jack .... Jack .... Jerk ....
giọng Rose thều thào, yếu hẳn trước khi toàn thân đông thành đá và nàng chìm dần .... chìm dần .... 


Jack bưng mặt khóc nức nở ... Goodbye my love ... He turned around to look at her one more time, last time indeed! She was safe in his heart, and his heart would go on and on ....

:mrgreen:
****



-by Tranielle MH
2006