Monday, April 13, 2015

Vì sao Tôn Tửn giả điên?

Cứ theo sự thật mà nói thì Tôn Tửn giả điên để lãnh SSI. Nghe bà con mách bảo bên Cali ngoài tiền dissable mỗi tháng được $800, thì có hội Chinese gì đó hay giúp đỡ đồng hương nên ai bị điên được hội cho thêm $2000/tháng nữa. Tôn Tửn bèn khăn gói cưỡi ngựa sắt 4 bánh đi ngày đêm không nghỉ, đi từ East sang West, đi từ khi gà còn chưa gáy sáng, khi alarm chưa reng. Đi ròng rã gần cả năm sau mới sang tới nơi, vì cái GPS navigator "made in China" nó chỉ đi lạc. Cú lắm, nhưng đã là quân tử Tàu "đầu đầy gàu, chân đi dép" thì bất cứ trong trường hợp nào cũng không được động mỏ mà chỉ nên động thủ. Bởi vậy Tôn Tửn ráng kèm miệng để không buông tiếng chửi thề cái F*king navigator kia, bù lại Tôn Tửn đem nó ra chợ trời bán lại được đồng nào hay đồng đó.

Từ khi sang Cali, Tôn Tửn sống phây phây, nhà ở không tốn tiền, đi học cũng free, cuối tuần còn được ông thầy dẫn đi dạo phố. Để chứng tỏ mình điên thứ thiệt, Tôn Tửn nằng nặc đòi cưới vợ, mà vợ phải đẹp như Hoa Hậu cơ. Mẹ Tôn Tửn vốn là người hiền, biết chữ nghĩa, con nhà gia giáo, rất tâm lí nên chẳng la mắng gì con, nghe Tôn Tửn đòi vợ, bà chỉ uh rồi nở nụ cười dịu dàng, nụ cười satan đầy ẩn ý... Tới bữa cơm, bà sẻ đôi phần cơm normal của Tôn Tửn cất sang 1 bên, chỉ đưa con 1/2. Tôn Tửn thấy lạ vội hỏi:
- Sao hôm nay mẹ chỉ cho con ăn chút xíu vầy sao mà no?
- Thì con đòi lấy vợ, nên tập ăn ít lại từ giờ là vừa con ạ! Mai mốt lấy vợ thì con phải chia đôi phần ăn như vầy, chứ 2 đứa mày ăn nguyên phần thì sao tao nuôi nổi. Trừ khi con vợ mày nó khùng lãnh SSI giống mày, nhưng phải Chinese thì càng đỡ con ạ! Mình Tầu thì chỉ nên lấy gái Tầu thôi con để giữ gìn truyền thống gia đình.

Tôn Tửn coi khùng vậy mà cũng không khùng tí nào, cũng khôn lắm! Thấy lấy vợ thì phải chia đôi miếng cơm của mình, còn manh áo thì chắc cũng sẽ bị chia ra luôn quá! Nên thôi, từ đó Tôn Tửn không thích nhắc đến chiện lấy dzợ nữa, bằng lòng với cuộc sống độc thân dzui tánh của mình để được ăn no của mình!

***

by Tranielle MH
Thursday, April 03, 2008

No comments:

Post a Comment