- Cái thằng này tuy khùng khùng, nhưng dễ thương lắm. Nó siêng năng và nhiệt tình lắm, biểu gì cũng làm hết á. Nó có hiếu với má nó lắm. Ông giúp nó, cho nó đi làm để nó có tiền cho má nó đi casino quánh bài chung với tui chơi cho vui.
Giờ lunch break, Tửn đi lòng vòng, ngó thấy 1 nhóm người Việt đang tụ tập đánh bài, Tửn mon men tới gần. Cái Tửn nói to:
- Í chời, mấy cha nội! Sao mấy cha lại ác ôn quá, đi dụ thằng Mỹ đen đánh tiến lên!? Cái thằng đen ngu này làm gì biết đánh tiến lên...
Tên Mỹ đen quay qua, ngó Tửn, chửi bằng tiếng Việt không một chút accent:
- ĐM, mày nói gì mậy!?
Tửn hết hồn, khua tay lia lịa:
- Á á... em xin lỗi!! Em xin lỗi! Em tưởng anh Mỹ đen, không biết anh người Việt!
Có tiếng giục:
- Tới mày kìa thằng Tài!
- Bỏ đi, thằng Tửn này nó bị khùng mà!
Tửn phụ họa ngay:
- Ừ ừ, đúng rồi. Emmm emmm... bị khùng mà anh, em lãnh tiền khùng hàng tháng mà. Ai đi chấp người khùng hả anh?
Tài quay lại đánh bài tiếp, chắc có lẽ đã quen với sự ngộ nhận. Và có lẽ cũng chẳng thèm chấp Tửn, chỉ là dọa 1 tiếng cho vui.
Nhưng Tôn Tửn xám hồn thiệt, tưởng sắp bị quánh thiệt nên không dám đứng đó lâu, vội nhanh chân lủi ra chỗ khác! Phew, xém tí bị quánh phù mỏ! Hú hồn!
***
by Tranielle MH
Mon Dec 01, 2014
No comments:
Post a Comment