Bà khách phốp pháp chui ập vào xe ra lệnh.
Anh taxi driver im lặng lái xe. Xe đang chạy bon bon bỗng thắng gấp, bà khách màu mỡ đang nằm ưỡn ra lim dim, mắt relax phê phê bị bất ngờ chúi nhũi.
- Chời ơi là chời, gì vậy cha nội!
- Só ri chị, đèn đỏ!
- Hứ...
tiếng hứ ngắn ngủn, hách dịch. Anh taxi driver cũng khiếp vía gấu đen, không dám nhìn ngắm gì ra sau! Bà ta ngồi ngay lại, tay vuốt vuốt áo quần cho thằng thớm, tiện tay nải chuối 5 ngón mũm mĩm lòn vào chải lại mái tóc xoắn mì gói! Anh taxi vội la làng:
- Ý chị ơi, làm ơn đừng chải tóc trong xe tui!
- Why?
- Xe tui làm ăn mà, bà làm vậy tui xui chết! Sáng giờ ế quá trời...
- Tui cần xả xui, hôm nay tui cũng ế quá trời!
- Bà bà... bà... chị làm nghề gì?? Bà chị ra bến tàu.... bắt khách huh???
BỐP!
- Thằng kia, mày ăn nói cho cẩn thận nhá!
Roll window xuống, bà ta móc gói thuốc ra từ giỏ ra, lấy 1 điếu gắn lên môi, bật lửa, rít 1 hơi thật dài, phà khói thuốc ra ngoài. Xe chạy ngang Amato Opera Theatre, búng tàn thuốc bên ngoài cửa sổ, ánh mắt ưu tư, vẻ như bất cần, nhưng lại như tiếc nuối! Rít tiếp 1 hơi thứ hai, điếu thuốc cháy 1 lèo gần hết! Chậm rãi bà ta tâm sự:
- Con người có số có size cả anh ạ! Giày dép còn có số cơ mà...
- Tôi đoán chị chắc size số 22X, giày dép chắc size 10 hay 11 huh?
Đôi mắt bà ta khẽ liếc anh tài xế, im lặng, pause 1 hồi để tìm sự tha thứ cho anh tài xế bộp chộp!
- Ngày xưa khi 17-18 tuổi, tôi toàn mặc size 0 nhá...
Anh tài xế im lặng, không hiểu là đang lắng tai nghe, hay là tại không dám nói gì tiếp. Giọng bà ta chậm rãi, như kể chuyện, như tâm sự, như phân bua.
- Đời con gái đẹp như hoa, bao nhiêu người theo đuổi. Ở ngay lứa tuổi đẹp nhất, tôi cũng đã yêu. Chúng tôi yêu nhau đắm đuối, yêu cuồng điên, yêu nhau say mê quên cả đất trời. Bất chấp dư luận lên án, bất chấp gia đình phản đối, bất chấp tất cả, chúng tôi đã chỉ biết có nhau, lao vào nhau. Nhưng sau đó thì...
Bà ta bỏ lửng câu chuyện! Im lặng 1 hồi... Anh tài xế quay cuồng như đang say rượu, tim đập mạnh, mặt nóng rần! Anh ta chả biết mình đang lái xe đi đâu, chỉ biết lái theo quán tính! Bà ta cười mũi khinh khỉnh:
- Hừ... Tóm lại là tôi thất tình! Tôi ăn cho quên sầu...
Lại bật lửa châm điếu thuốc khác.
- Ah, tôi quên giới thiệu với anh. Anh tên gì thế? Tôi tên Grass!
1 ly nước chanh tinh thần, anh tài xế vội vui vẻ thở phào ra. Anh bỗng chợt tỉnh táo ngay:
- Gì cơ ạ? Chị tên Grace?
- hahaha... Không, Grass. Tôi thích cái gì nó unique anh hiểu không. Tôi không thích đụng hàng nên dịch thẳng từ cái tên VN qua làm tên Mỹ. Nghe cũng lạ tai và hay. Tại sao có Jasmin, Lily, Daisy, Rose etc. mà lại bỏ xót cái bãi cỏ, cái thứ mà người ta tốn tiền, tốn rất nhiều công để chăm sóc. Nhưng khi tôi đi hát thì tôi lấy tên VN anh ạ, thế nó mới nổi bật, 1 chiêu marketing đấy.
- Ối, bà chị là ca sĩ cơ à?
- Uh... 1 ca sĩ bị đời vùi dập nên không có cơ hội tỏa sáng! Này, business card của tôi đây:
- Singer, house keeper, car washer, private tutor Mong Rieng! Tên hay chị nhỉ, Mộng Riêng. Dream alone, a private dream, a secret dream...
- Không, Mộng Riệng anh ạ!
***
-- by Tranielle MH
Fri May 01, 2009
No comments:
Post a Comment