Nhờ tài của Hoa Đà lên núi xuống biển hái thuốc, bắt rắn về làm thuốc, rồi vận nội công truyền khí cho Tửn hàng ngày, nên cuối cùng rồi 3 năm sau Tửn cũng được cấp giấy phép ra khỏi rehab. Mỗi tháng Tôn Tửn được chính phủ cấp cho một số tiền, đủ mướn một apartment nhỏ, và tiền ăn uống để dần dần cho Tửn hòa nhập lại với xã hội, nhưng vẫn với sự giám sát của bác sĩ và hội tâm thần. Nếu cần đi check up hay appoinment này nọ, sẽ có xe đưa đến đón Tửn đi và chở Tửn về. Khùng ở Mỹ cũng sướng chứ chả chơi.
Kế bên apartment của Tửn có cặp vợ chồng người Việt họ Nguyễn tên Hưng, thấy Tửn cũng hiền, anh chồng tên Hưng cũng lân la làm quen, hỏi thăm, giúp đỡ. Một bữa, Tửn tâm sự với Hưng:
- Em biết em có problem, nên nhiều lúc em điên lên, anh thông cảm cho em nhé!
- Ừ, anh hiểu. -- Không thông cảm sao được, khi Tửn bị tửng tửng là vì đã hy sinh ra chiến trường bảo vệ đất nước, giữ hòa bình cho mình cơ mà.
- Nhóm của em là special team, nên được assigned qua Libya anh ạ. Thật sự là em không thể tưởng tượng ra là khiếp vía thế! Ghê lắm anh ạ, nhưng bí mật quân sự, em không thể kể lại được.
Nguyễn Hưng gật gù đồng ý. Anh biết, có những chuyện người làm trong Gov không thể đem về kể cho gia đình nghe chứ nói gì kể cho người dưng.
Có bữa, Tôn Tửn rù rì với Nguyễn Hưng:
- Có lần nhóm em phải sang Syria! Kinh khủng lắm anh ạ! Nhưng bí mật quân sự, em không thể kể được!
Nguyễn Hưng im lặng gật đầu, trong lòng âm thầm appreciate Tôn Tửn lắm nên về nhà mang qua tặng Tửn 2 cái bánh bao. Tửn cười tít mắt, mân mê 2 cái bánh bao trắng nõn trắng nà...
Có đêm, vợ Nguyễn Hưng đang ngủ bỗng 3 giờ sáng nghe Tôn Tửn la hét um sùm. Ả hoảng quá lay chồng dậy, đốc chồng ra xem sự thể ra sao. Nguyễn Hưng gõ cửa phòng Tôn Tửn, anh chàng xà lỏn, ở trần ra mở cửa, cười tươi rói hỏi Nguyễn Hưng có chuyện chi, cho tui bánh bao ăn tiếp hả. Nguyễn Hưng bảo mày ồn quá, có gì không thế? Tôn Tửn hí hửng chìa ra quyển sách khoe:
- Em đang đọc sách, sáng nay em mới ra thư viện. Mà đọc sách phải mở nhạc rap thì đọc mới phê!
Vừa nói Tửn vừa nhún nhảy theo điệu nhạc, miệng đọc Rap "We're soldier! We come back from Afghanishtan! We were on the tank... BANG BANG."
Nguyễn Hưng lắc đầu bảo, khuya lắm rồi, mày vặn nhỏ volume cho người khác ngủ! Tôn Tửn cười cười dạ vâng rồi đóng cửa lại! Từ đó, vợ Nguyễn Hưng bớt sợ Tôn Tửn, hễ đêm khuya thấy nhạc ầm ĩ, nghe Tửn đọc Rap "we're soldier..." thì thị tự sang gõ cừa phòng Tôn Tửn yêu cầu vặn nhỏ volume vừa đủ nghe để khỏi phiền lòng người bên cạnh. Không biết Tửn vô ý hay cố tình vặn to nhạc để vợ Nguyễn Hưng sang gõ cửa, mà hầu như đêm nào hắn cũng mở volume hết cỡ lúc 2-3 giờ đêm. Mỗi lần nghe tiếng gõ cửa, Tửn mở cửa ra nhe răng cười thật duyên với vợ Nguyễn Hưng, rồi nháy mắt bảo "OK, I got it!" Đêm nào cũng thế.... Cứ nhìn vợ Nguyễn Hưng là Tôn Tửn cứ nhớ 2 cái bánh bao hôm nọ ....
Một bữa, Tôn Tửn khoe với Nguyễn Hưng:
- Anh Hưng này, hồi trước em cũng có qua nước Việt của anh rồi đấy!
- Mày đi du lịch à?
- Không, đi lính ấy chứ.
Nguyễn Hưng nhìn Tôn Tửn nghi ngờ, bởi tuổi hắn quá trẻ so với những cựu chiến binh Viet Veteran. Những ông Viet Vet thì giờ ra nội ngoại, ông cố cả rồi. Nguyễn Hưng hỏi thêm:
- Thế mày đi đến khu nào?
- Em đi hết cả nước Việt anh. Đi từ Bắc xuống Nam luôn. Đánh nhau tưng bừng!
- Mà mày đánh khu nào?
- Đánh đâu khoảng giữa ấy!
Nguyễn Hưng lắc đầu!! Thế này thì không biết cái vụ biệt phái special assignment qua Libya với Syria là có thiệt không nữa ....
Nhưng chuyện Tôn Tửn đi lính bị điên, đi rehab, rồi lãnh tiền SSI hàng tháng thì có thật nhá.
***
by Tranielle MH
Tuesday, 10/18/2011
No comments:
Post a Comment